Tối thứ năm, 20.9.2007 cả hội đi Huế - Đà Nẵng - Hội An offline gặp mặt để buôn chuyện đi Lào, Hà Giang và những kế hoạch đi chơi sắp tới. Sau khi ăn lẩu tại Cao Bá Quát cả hội rủ nhau đi chơi Hàng Mã.
Phố Hàng Mã vẫn đông vui, tấp nập và rực rỡ sắc màu như mọi năm kể cả khi hôm nay mới là thứ năm và còn gần 1 tuần nữa mới đến Trung thu. Giữa bạt ngàn những món đồ chơi từ Trung Quốc là những món đồ chơi Việt Nam như trống, đèn ông sao, đèn kéo quân, đèn lồng,.. Tôi nhớ lại hồi nhỏ, đồ chơi không có được nhiều lựa chọn nhưng mỗi món quà nhỏ được nhận đều được nâng niu và trân trọng. Có người nói trẻ con bây giờ sướng nhưng tôi cho rằng không hẳn như vậy.
Về với Hà Nội đi trên những con đường bằng phẳng, đầy khói bụi tiếng ồn hay những lúc ngồi trong văn phòng kín máy lạnh lại nhớ nao nao những ngày đã qua ở Hà Giang. Nhớ những con đèo xa ngái uốn lượn cheo leo bên vách núi, nhớ những cơn mưa, nhớ cái lạnh trong làn mây bồng bềnh buổi sớm, nhớ cái nắng đốt cháy da giữa trưa ở cao nguyên đá. Nhớ những con đường đá lổn nhổn sóc nẩy người, nhớ những đoạn đường đầy bùn lầy nhão nhoẹt, nhớ những đoạn đường dài toàn đất trơn trượt dưới mưa, nhớ những lúc cùng nhau đẩy xe vượt suối. Nhớ những lúc chạy trốn bóng tối, chạy trốn những cơn mưa rừng đang ập tới. Nhớ những sắc màu sặc sỡ nơi phiên chợ vùng cao, nhớ màu xanh ngút ngàn của rừng núi, nhớ những khuôn mặt xinh tươi của những cô gái dân tộc, nhớ những nụ cười và mẩu chuyện vui của bạn bè. Và nhớ những giây phút tĩnh lặng trên đỉnh đèo, trước mặt chỉ có những dãy núi cao trùng điệp sững sững, những đám mây phảng phất trên đỉnh, xa xa là những bản làng như những chấm nhỏ li ti vắt vẻo bên sườn dốc núi. Chợt thấy mình nhỏ bé, đơn độc, chợt thèm lắm một bàn tay...